(Chùm thơ cảm xúc)
...Đời lạnh lắm gió ôi đừng thổi mạnh
Trót ra đời, hiu quạnh cảnh mùa đông
Lạnh lẽo lời ca mảnh trời hồng
Thu còn đâu nữa đã sang đông
Khung trời muôn vật đời tơi tả
Đồng ruộng làng quê cảnh núi sông
Nhớ lại ngày xưa cuộc sống này
Tình quê ấp ủ tuổi thơ ngây
Bao năm ròng rã dày dông tố
Tình cảm quê hương giữ từng ngày
Ai hiểu vì đâu cảnh tượng đời
Theo thời gian đó mãi đổi thay
Xuân qua xanh lại màu tươi trẻ
Khoảnh khắc mùa đông đón rả rời
Tiếng rì rào mưa rơi từng giọt
Gió đêm trường ào ạt rung cây
Than ôi! Thương mảnh đất này
Xót niềm cô quạnh lòng ray rức lòng
Thời gian đau thấu nỗi chờ mong
Để cảnh đơn côi khỏi chạnh lòng
Cứ hỏi vì đâu đời bạc ác
Xót niềm xa cách sợ đục trong
Nhớ tình quân nỗi lòng chinh phụ
Mảnh má hồng ủ rũ thời gian
Lòng ôi! Tơ rối muôn vàn
Tháng ngày cách biệt mơ màng gặp nhau
Tình thương ở trên đời muôn vẻ
Mãi thương người thương kẻ lầm than
Sinh ra đón nhận cơ hàn
Kiếp phù sinh đó thế gian đã nhiều
"Trường ca" đông lạnh thật buồn nhiều
Ôi tình thương cuộc sống đìu hiu
Quê hương tiếng gọi đời muôn thuở
Theo bước nhân sinh lắm mọi điều
Những mùa đông lạnh mãi nối nhau
Vũ trụ mênh mông biến đổi màu
Xuân hạ thu qua đông lại đến
Để đời đơn lạnh tiếp lời rên
Trời hỡi mùa đông của cuộc đời
Tháng ngày lạnh mãi mảnh thân tôi
Bao giờ mang lại nguồn hơi nóng
Sưởi ấm con tim rét rã rời
Ta muốn thoát lên cạn nỗi niềm
Bay vào vũ trụ một cánh chim
Thu bao cảnh khổ trong tầm mắt
Vang tận thiên thai sống nổi chìm
Ta vẫn là ta của những ngày
Gió buồn mưa khổ nói gì đây
Than trời đâu dễ vơi tâm trạng
Thôi chịu phủ phàng lệ chứa chan
Có mùa đông có đời đơn lạnh
Có con người có cảnh lầm than
Thực hư cuộc sống rõ ràng
Giọt sầu giọt tủi cũng mang cuộc đời
Người ngước mặt nhìn trời van khổ
Kẻ cuối đầu hỏi đất có hay
Trăm năm là mấy vạn ngày
Con người cuộc sống đổi thay mấy lần
Chân bước tới sao còn ngần ngại
Thẹn cõi lòng hỏi tại vì đâu
Trường giang còn có nhịp cầu
Lòng người sao cách người đâu mặt người
Chốn vàng son có người cát bụi
Giọt máu hồng nghĩ tủi thâm tâm
Trời sinh ta ở trên trần
Ban cho số kiếp bần cùng tha phương
Trần gian ơi có mấy nẻo đường
Làm thân sương gió bạn đường là ai
Thời gian giọt vắn giọt dài
Sống vì đất nước chết ai chạnh lòng
Cầm chắc súng đêm dài mong sáng
Mang thanh bình cho cảnh loạn ly
Chiến tranh là bởi những gì
Bời người phản quốc - bởi vì ngoại bang
Đời nô lệ - đời mang nặng khổ
Nhìn tự do sao khỏi nghẹn lời
Lòng dân cuộc sống rã rời
Làm trai phải khổ vẹn lời núi sông
Đời tàn bạo mùa đông giá rét
Cảnh điêu tàn se thắt đạn bom
Biển xanh biết rạn mấy chòm
Tình đời đen bạc phủ phàng biết đâu?
Nhìn mây xanh bầu trời rộng lớn
Cơn gió chiều dừng lại nơi đâu
Cô đơn mười mấy tuổi đầu
Hỡi đời sao nỡ nổi sầu riêng mang
Ôi lạnh lắm mùa đông đời có lẽ
Khắp trần ai hay những kẻ lang thang
Trời xanh chỉ một bức màn
Thay màu đổi sắc thế gian đã nhiều
Trời lạnh vì đâu cảnh mùa đông
Lòng người tê buốt bởi đêm đông
Mắt nhìn hiu quạnh buồn theo gió
Ngước mặt lên thẹn cõi hư không
Hồn lạnh giờ đây chán cảnh đời
Nỗi buồn nặng trĩu hạt mưa rơi
Hay trời tạo cảnh mùa đông thế
Chia lạnh cùng ta khắp mọi người
Ta vẫn còn đây một mảnh hồng
Mây trời bàn bạc cảnh hoàng hôn
Gió ôi nỡ bỏ tình bằng hữu
Xua đuổi mây chiều lạc bốn phương...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét