Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Ngày gặp lại

Bao năm chúng mình xa cách
Một ngày anh gặp lại em
Nghẹn lời nhìn nhau không nói
Trời xanh - mưa nhỏ bên thềm...


Sóng lòng trào dâng muôn nhịp
Sông hồ thu nhỏ một bên
Bồi hồi nỗi niềm xao xuyến
Mùa thu - đọng mắt nai hiền.


Mơ màng nửa đời thương nhớ
Em cười lệ đổ tràn mi
Vòng tay bao năm trống vắng
Thời gian? - Mấy độ xuân thì!


Em hỡi bao năm chờ đợi
Giọt buồn rơi mãi vào tim
Loan vào biển đời nhung nhớ
Chừ mô - mãi miết đi tìm...


Tháng ngày quyện thời xa vắng
Mong đời thắp sáng niềm tin
Anh về thương ngày gặp lại
"Một trời quan tái" - lặng im...

Con sẽ về

Con sẽ về giữa lòng quê thương nhớ
Bao nhiêu năm ôm ấp nỗi mong chờ
Kỷ niệm vui buồn ngày tháng trong mơ
Mãi trăn trở cuộc đời theo kỳ vọng


Vẫn cơm áo giữa dòng đời lặng sóng
Cuộc mưu sinh nặng gót mỏi thân đời
Tự an ủi lòng - nỗi nhớ đầy vơi
Cho khát vọng vỗ về niềm mong ước


Quê hương ơi vẫn một lần sau trước
Ngược thời gian con mãi miết đi tìm
Một chút gì còn thiếu ở trong tim?
Điều chấp nhận phai nhòa dần ký ức


Mỗi lần nghĩ như thấy lòng không thật
Giữa dòng đời buôn thả những niềm vui
Hình ảnh quê hương còn lại phút ngậm ngùi
Chút xao động giữa bầu trời hoài niệm


Mẹ ơi! dòng sông quê lưu luyến
Vẫn hiền hòa năm tháng nặng niềm riêng
Xin trở về khoảnh khắc thiêng liêng
Bù đắp lại một phần... lòng quê mong mỏi.

Vệ Giang

Ba đặt tên con - một dòng sông
Để cảm nhận những điều thân thương chưa nói hết
Về quê hương một thời tuổi thơ
Như dòng sông chảy xiết
Chảy mãi muôn đời, hình bóng Mẹ - Quê Hương

Ba đặt tên con - một dòng sông
Bao kỉ niệm đong đầy năm tháng
Trong đôi mắt trẻ thơ
Ba cảm nhận từng ngày
Để con lớn khi nghĩ về quê mẹ
Nơi một thời ấp ủ tuổi thơ ba
Một khoảng trời ấp ủ khoảng trời xa...

Ba đặt tên con - một dòng sông
Cho tuổi xanh hiền hòa theo năm tháng
Giữa cuộc đời như cánh đồng khô hạn
Con mang về dòng nước ủ mầm xanh.

Ba đặt tên con - một dòng sông
Như nhắn gởi: 
Lời thiêng liêng quê cha đất tổ
Tiếng gọi tiền nhân cho tuổi trẻ một thời
Bao kì vọng của con người vươn tới
Xây dựng đất nước mình
Tươi đẹp mãi con ơi!!!

Ngân Giang

Ba đặt tên con, một dòng sông
Dòng sông Ngân - dòng sông huyền thoại
Như chuyện ngày xưa ngàn năm vọng lại
Một mối tình, Chức Nữ - Ngưu Lang

Ba đặt tên con, một dòng sông
Dòng sông ngàn sao, mênh mông tĩnh lặng
Như mang nặng hồn thơ trong những tháng năm dài
Bao hoài vọng bên vòng đời thơ dại
Ba cảm nhận về con ngoài ý nghĩa đời thường
Nhẹ gánh cuộc đời cơm áo mãi vấn vương...

Ba đặt tên con, một dòng sông
Dòng sông Ngân - dòng sông thiên định
Dòng sông của những đêm dài
Trong mênh mông vũ trụ
Bên cạnh cuộc đời bao lo toan trăn trở
Định mệnh đưa con về nâng đỡ ước mơ ba
Một phần đời còn lại mãi bay xa...

Ba đặt tên con, một dòng sông
Dòng sông Ngân - dòng sông ước mơ
- Dòng sông trong mơ của muôn người đang ngủ
- Để con thức hòa mình vào vũ trụ
- Nặng lời ru - đất nước mãi thanh bình.

Nguyên Trung
Nhóm bút: Gió Ngàn Phương

Đại Nghĩa

Nghĩa lớn đời người đặt tên con
Áo cơm đèn sách đã vuông tròn
Tiếp bước cha anh - luôn học hỏi
Dẫn dắt đàn em - mãi noi theo
Xã hội xứng danh người hữu dụng
Gia đình đáng giá bậc hiền ngoan
Quãng bao khó nhọc đời cha mẹ
Là của ngày sau mãi vẫn còn...

Còn mãi trong Anh

Ngần ấy thời gian mãi trôi qua
Lời thương lắng đọng chẳng phai nhòa
Mối tình non trẻ - lời thơ dại
Em ngỡ lòng anh sẽ phôi pha

Mượn thời gian mang nỗi niềm tâm sự
Bao nhiêu năm anh trở lại quê nhà
Lòng thương nhớ trải dài theo năm tháng
Âm thanh nào vang vọng mãi trời xa...

Cho em hiểu trong khoảng trời xa cách
Hình bóng dịu hiền còn mãi trong anh
Bao lời nói trong những chiều nhạt nắng
Đôi mắt mơ màng như chứa cả trời xanh

Em hỡi em!
Cho tiếng gọi anh quay về dĩ vãng
Xin cuộc đời nhận diện kỉ niệm xưa
Tình cao thượng trong vòng tay trân trọng
Còn mãi trong nhau, thương nhớ mấy cho vừa.

Mùa Vu Lan

Mùa vu lan lại về
Con thành kính viết bài thơ dâng mẹ
Lòng tri ân muôn đời
- Tình mẫu tử thiêng liêng...

Đã ba mùa thu
Cha đã ra đi về miền cực lạc
Mẹ ở lại trần gian trong thương nhớ mỏi mòn
Trở lại mảnh vườn xưa
Mái nhà tranh quê ngoại
Mẹ sống một mình hoài niệm một thời xa
Sớm tối nén nhang bên di ảnh của Người
Con lại thấy mẹ vui
Như tìm lại hương xưa - ngày ông còn sống
Và có lẽ Ngoại về trong giấc mộng
Lời ngàn xưa... an ủi mẹ tuổi già

Con cháu đầy đàn, đi xa nhiều hơn ở lại
Cảnh quê nghèo tuổi bóng xế chiều hôm
Ảm đạm hoàng hôn trong những cánh gió nồm
Mẹ thấy mát hay thấy lòng se lạnh?
Con tự hỏi như thấy đời hiu quạnh
Tận cỏi lòng mang nặng nỗi niềm riêng

Nợ áo cơm trên đất lạ xa miền
Cầu năm tháng mang bình yên cho mẹ!


Kí ức một thời
Rằm tháng bảy - 2008

Tình Thu

Mùa thu về, lát đát lá vàng rơi
Nhìn muôn vật êm đềm
Lơ lững hồn ta như một cánh chim trời
Tình thu chan chứa ánh mắt rạng ngời
Ta cùng em ôn chuyện đời năm cũ...
Ngày ấy qua rồi
Mùa thu em ơi! - tình đời là giấc mộng
Hôm nay em về đây
Bầu trời xanh mở rộng
Với hành trang nhựa sống đến tràn đầy.
Dĩ vãng đâu rồi?
Nghe tiếng gọi nơi đây
Nhìn kỉ niệm âm thầm,
Lá vàng rơi... sao lòng em nức nở
Khóc hay cười? dang dỡ mối tình thu...

Nhớ Quê Hương

Hôm nay nhìn quê hương
Đôi mắt nhìn từ giã
Chạnh lòng người hồi hộp niềm thương
Chào quê hương phút cuối ta lên đường
Niềm tâm sự vài dòng thương nhớ
...
Mùa trăng đó tôi giã từ quê cũ
Bước lên đường đi xây dựng tương lai
Bạn bè đó nơi quê nhà ta đó
Xin một lần gởi lại quê hương
Hãy vui lên tô điểm các nẻo đường
Cho quê hương tràn đầy nhựa sống
Cho lũy tre xanh vươn mình trong gió lộng
Cho lòng người thanh thản sống hồn nhiên
Nhịp đập quê hương - hơi thở mẹ hiền
Ôm ấp ta mười mấy năm thơ ấu
Quê hương ơi! Mẹ hiền ơi! có thấu
Nỗi lòng con nơi đất lạ xa miền
Đang nhớ thương về quê cũ triền miên...

Đôi bàn tay

Những buổi sáng trên công trình
Niềm vui người kiến trúc
Vang dậy những lời ca...

Lời ca tình quê hương
Bài ca đời xây dựng
Vì tổ quốc ngày mai
Chân trời xa mở rộng

Những tháng ngày chung sức
Em là người công nhân
Tuổi trẻ của mùa xuân
Yêu cuộc đời phục vụ

Nhìn đôi bàn tay em
Trong tuổi đời học sinh
Bàn tay cùng sách vở
Viết những dòng chữ xinh

Đất nước nở ngàn hoa
Bàn tay em mãi viết
Những bài ca thái bình
Đất nước đẹp ngàn hoa
Đời em vui mãi hát
Những bài ca thái bình

Qua tuổi đời học sinh
Em là người công nhân
Tự hào không hỡi anh?
Đôi bàn tay xây dựng

Bên anh cùng chung sức
Xây đất nước mạnh giàu
Thao tác gọn nhanh mau
Bàn tay em người thợ

Tiếng cười theo nhịp thở
Đôi bàn tay xinh xinh
Yêu đất nước yên bình
Vững vàng không mệt mỏi

Nhìn đôi bàn tay em
Ngón thon mềm ngà ngọc
Bằng đôi bàn tay em
Non sống mình gấm vóc.

Mùa Đông Cuộc Đời

(Chùm thơ cảm xúc)

...Đời lạnh lắm gió ôi đừng thổi mạnh
Trót ra đời, hiu quạnh cảnh mùa đông

Lạnh lẽo lời ca mảnh trời hồng
Thu còn đâu nữa đã sang đông
Khung trời muôn vật đời tơi tả
Đồng ruộng làng quê cảnh núi sông

Nhớ lại ngày xưa cuộc sống này
Tình quê ấp ủ tuổi thơ ngây
Bao năm ròng rã dày dông tố
Tình cảm quê hương giữ từng ngày

Ai hiểu vì đâu cảnh tượng đời
Theo thời gian đó mãi đổi thay
Xuân qua xanh lại màu tươi trẻ
Khoảnh khắc mùa đông đón rả rời

Tiếng rì rào mưa rơi từng giọt
Gió đêm trường ào ạt rung cây
Than ôi! Thương mảnh đất này
Xót niềm cô quạnh lòng ray rức lòng

Thời gian đau thấu nỗi chờ mong
Để cảnh đơn côi khỏi chạnh lòng
Cứ hỏi vì đâu đời bạc ác
Xót niềm xa cách sợ đục trong

Nhớ tình quân nỗi lòng chinh phụ
Mảnh má hồng ủ rũ thời gian
Lòng ôi! Tơ rối muôn vàn
Tháng ngày cách biệt mơ màng gặp nhau

Tình thương ở trên đời muôn vẻ
Mãi thương người thương kẻ lầm than
Sinh ra đón nhận cơ hàn
Kiếp phù sinh đó thế gian đã nhiều

"Trường ca" đông lạnh thật buồn nhiều
Ôi tình thương cuộc sống đìu hiu
Quê hương tiếng gọi đời muôn thuở
Theo bước nhân sinh lắm mọi điều

Những mùa đông lạnh mãi nối nhau
Vũ trụ mênh mông biến đổi màu
Xuân hạ thu qua đông lại đến
Để đời đơn lạnh tiếp lời rên

Trời hỡi mùa đông của cuộc đời
Tháng ngày lạnh mãi mảnh thân tôi
Bao giờ mang lại nguồn hơi nóng
Sưởi ấm con tim rét rã rời

Ta muốn thoát lên cạn nỗi niềm
Bay vào vũ trụ một cánh chim
Thu bao cảnh khổ trong tầm mắt
Vang tận thiên thai sống nổi chìm

Ta vẫn là ta của những ngày
Gió buồn mưa khổ nói gì đây
Than trời đâu dễ vơi tâm trạng
Thôi chịu phủ phàng lệ chứa chan

Có mùa đông có đời đơn lạnh
Có con người có cảnh lầm than
Thực hư cuộc sống rõ ràng
Giọt sầu giọt tủi cũng mang cuộc đời

Người ngước mặt nhìn trời van khổ
Kẻ cuối đầu hỏi đất có hay
Trăm năm là mấy vạn ngày
Con người cuộc sống đổi thay mấy lần

Chân bước tới sao còn ngần ngại
Thẹn cõi lòng hỏi tại vì đâu
Trường giang còn có nhịp cầu
Lòng người sao cách người đâu mặt người

Chốn vàng son có người cát bụi
Giọt máu hồng nghĩ tủi thâm tâm
Trời sinh ta ở trên trần
Ban cho số kiếp bần cùng tha phương

Trần gian ơi có mấy nẻo đường
Làm thân sương gió bạn đường là ai
Thời gian giọt vắn giọt dài
Sống vì đất nước chết ai chạnh lòng

Cầm chắc súng đêm dài mong sáng
Mang thanh bình cho cảnh loạn ly
Chiến tranh là bởi những gì
Bời người phản quốc - bởi vì ngoại bang

Đời nô lệ - đời mang nặng khổ
Nhìn tự do sao khỏi nghẹn lời
Lòng dân cuộc sống rã rời
Làm trai phải khổ vẹn lời núi sông

Đời tàn bạo mùa đông giá rét
Cảnh điêu tàn se thắt đạn bom
Biển xanh biết rạn mấy chòm
Tình đời đen bạc phủ phàng biết đâu?

Nhìn mây xanh bầu trời rộng lớn
Cơn gió chiều dừng lại nơi đâu
Cô đơn mười mấy tuổi đầu
Hỡi đời sao nỡ nổi sầu riêng mang

Ôi lạnh lắm mùa đông đời có lẽ
Khắp trần ai hay những kẻ lang thang
Trời xanh chỉ một bức màn
Thay màu đổi sắc thế gian đã nhiều

Trời lạnh vì đâu cảnh mùa đông
Lòng người tê buốt bởi đêm đông
Mắt nhìn hiu quạnh buồn theo gió
Ngước mặt lên thẹn cõi hư không

Hồn lạnh giờ đây chán cảnh đời
Nỗi buồn nặng trĩu hạt mưa rơi
Hay trời tạo cảnh mùa đông thế
Chia lạnh cùng ta khắp mọi người

Ta vẫn còn đây một mảnh hồng
Mây trời bàn bạc cảnh hoàng hôn
Gió ôi nỡ bỏ tình bằng hữu
Xua đuổi mây chiều lạc bốn phương...

Cảm xúc

Em ra đi - vĩnh biệt cuộc đời
Trần gian mang nặng bao lời tiếc thương
Con thơ gió lạnh đêm trường
Vòng tay nào ấm? - Tình thương mẹ hiền


(Cảm xúc: một vùng trời đau thương)

Những người con Việt Nam

Ai lớn lên không một lần nhìn lại
Tuổi ấu thơ thu hẹp một khoảng trời
Bước quân hành đưa con đến mọi nơi
Niềm hy vọng - vinh quang người lính trẻ

Chúng con lớn lên giữa lòng đất mẹ 
Ôi đất mẹ dạn dày bao khói lửa điêu linh
Máu thịt cha ông thắm đỏ đất quê mình
Bao thế hệ quân hành chung nhịp bước

Nối nghiệp tiền nhân dựng xây non nước
Trang sử nghìn năm - bất khuất chí anh hùng
Tuổi trẻ một thời gương đảng giữ hiếu trung
Lời bác dạy: "Vua Hùng..." chúng con luôn ghi nhớ

Nhịp hành quân - vang bài ca muôn thuở
Chiến đấu hy sinh - cho tổ quốc quên mình
Nguyện một lòng dưới cờ Đảng Quang Vinh
Cho đất nước thanh bình - em thơ nụ cười tươi mãi mãi.

Thầy

Ngồi lại gần nhau nhớ đến Thầy
Khơi lòng tâm sự gởi gió mây
Xa Thầy mang cả niềm hi vọng
Vương vấn hồn tôi những tháng ngày...

Trải cánh chim xa tận chốn này
Nhớ ngôi trường củ... tuổi thơ ngây
Hương xưa còn đậm dòng lưu bút
Sự nghiệp công danh - rạng nghĩa Thầy.

Mẹ

Con lớn lên trong những ngày êm ấm
Bên Mẹ hiền cùng những đứa em thơ
Cũng vẫn ngày xưa - cái tuổi dại khờ
Nằm trong lòng Mẹ con khóc đòi ru ngủ
Ngày tháng tảo tần - sớm khuya lam lũ
Mẹ vẫn vui cười khuyên nhủ chúng con
Dù cực khổ đến đâu lòng Mẹ vẫn tròn
Hy sinh cả cuộc đời cho đàn con khôn lớn
Niềm vui của Mẹ là đàn con mang đến
Bao nỗi buồn ngày tháng cũng vì con!!!
Mẹ ơi! Mẹ!
Hạnh phúc và thời gian...
Vẻ đẹp ngày xanh thuở trước chẳng còn
Đền bù lại bụi đời làm son phấn
Tóc điểm sương bốn mùa còn lận đận
Vì tình thương mà nỗi khổ muôn phần
Tự nuốt đau buồn lòng Mẹ chẳng phân vân
Sợ còn biết buồn lây cho số phận
Mẹ ơi! Mẹ!
Công lao ấy cỏi trần gì sánh được
Đển tấm lòng con nguyện ước cầu xin
Tình mẫu tử thiêng liêng
Nghìn năm son sắt giữ gìn
Khắc vào lòng dạ
Bước vào đời con xin đền nghĩa Mẹ.

Mời Em

Một dịp nào rồi em sẽ đến
Quê hương anh ở cạnh dòng sông
Lũy tre xanh bao phủ một bức thành
Quanh xóm nhỏ mái nhà tranh anh đã sống
Trời quê hương
Mùa thu về êm ấm!
Thật hiền hòa em có thấu những đêm trăng
San sát những mái nhà tranh
Gờn gợn những ánh đèn
Trong không khí buổi chiều 
- Còn thơm mùi rạ lúa
Quê hương anh đó
Những ngôi nhà nhỏ
Mái lợp tranh - đất dựng lên thành vách
Nghèo không em? - vất vả lắm không em?
Nhưng đời vẫn tươi vì cuộc sống êm đềm
Đầy sức sống - Bởi màu xanh cây lúa.