Quê hương tôi xứ Quảng dịu hiền
Lúa tươi màu, óng ánh hạt mưa sương
Cơn gió nhẹ là đà ru ngọn cỏ
Đẹp làm sao chiều về trên lối nhỏ
Lũy tre làng vang rộn tiếng chim kêu.
Quê hương ơi duyên dáng yêu kiều
Dòng sông Vệ uống mình trên đất mẹ
Ôm ấp trong lòng bao lẽ sống người thân
Dòng nước trong xanh tươi mát ruộng đồng
Làm giàu thêm mái tranh làng sức sống
Mộ đức ơi! Quê hương thơ mộng
Khi chiều về mây gió lộng trời xanh
Nhịp thở đôi ta hương không khí trong lành
Từ gốc rạ mái đầu xanh khôn lớn...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét